Tản MạnTản Văn

Nhân sinh như mộng

Đời người, thoáng một chốc đã lại phải dời đi.

Lúc dời đi đó, người ta tổ chức một cái lễ, tục truyền là đám ma (đám tang). Nhoáng nhoàng, 2 ngày lễ xong, chính lễ, người thân khóc um tỏi, từ nay họ mất đi một phần lề sống thường ngày, cũng từ nay họ cảm tưởng như một phần da thịt họ đã không còn nữa. Thế nhưng, hết chính lễ, mọi sự im ắng đến lạ thường, đám người dần giải tán, để lại những bàn, những ghế xếp chồng chờ trả lại.

Con cái họ lại bắt nhịp với cuộc sống thường ngày, cái tưởng chừng như da thịt ấy hóa ra lại cũng chỉ trở thành vết sẹo, theo thời gian cũng mờ nhạt dần. Nhưng đối với người vợ, lẽ rằng vết sẹo sẽ chẳng bao giờ mờ cũng chẳng thể nào quên, vì nó ở ngay bàn tay, ở ngay giữa trán mà mỗi lần nhìn vào gương, lại nhắc nhở rằng, này, bà đã mất đi một phần da thịt rồi, bà là người khuyết thiếu, chẳng thể nào bù đắp được đâu.

Đời người, thoáng một chốc đã phải trở lại.

Trở lại, như với bao niềm say mê hứng khởi, ta phải khóc thật to cái đã, vì cười thì không thể nào diễn tả hết sự vui sướng của ta. Ta bị bó buộc, xung quanh chỉ toàn là bóng tối, những thanh âm lúc to lúc nhỏ, rời rạc và vô nghĩa với ta.

Đọc thêm:  Nhật ký: Ngày đẹp trời không làm gì

Ta lại dần bắt nhịp với cái cuộc sống này, mà lẽ ra, để đơn giản hơn, ta chỉ nên như loài mèo, hoặc giả loài chó, sống đúng theo bản năng, mọi thứ tư tưởng và ngôn ngữ lẽ ra không nên được tồn tại. Để làm gì, để khi ta tưởng ta văn minh hơn, ta tiến bộ hơn, thì rõ ràng phải có thứ để ta so sánh, lẽ thường, để nâng tầm mình lên, ta chả coi bọn động vật thứ sinh khác đáng để so sánh. Ta so sánh mình với chính đồng loại của mình, ta văn minh hơn cái lũ người nhặt rác đẩy xe ngoài kia, ta hạnh phúc hơn đám công nhân tan tầm tìm bóng mát ở một gầm cầu ngủ trưa lấy nón che mặt, vật vờ như lũ lang chạ.

Tại sao?

Họ cứ nghĩ đó là câu hỏi cần phải liên tục trả lời, liên tục điền thêm mệnh đề mới đằng sau. Ta nhìn thấy những công trình vĩ đại, tòa nhà cao chọc trời, nội thất sang trọng đến rợn người, đến độ khiến cho hơn nửa đồng loại ta cảm thấy không xứng đáng với chính những thứ đồng loại mình tạo ra. Và rồi, những thứ đẹp đẽ nhất, thứ vốn đẹp tự nhiên chẳng cần gượng ép, chẳng đẽo gọt, chẳng phải chịu rèm pha của thứ động vật riêng này, bị hủy hoại để rồi họ lại cố tạo ra thứ giống nhứ vậy, và coi đó là những thành tựu của loài họ.

Đọc thêm:  Nhật ký buổi chiều nhiều nắng

Buồn cười.

Hiển Thị Thêm

Cao Minh Nguyên

Một cử nhân Luật đam mê đọc sách và cuồng viết lách. Cảm ơn bạn đã ghé thăm Blog của mình.

Để lại Bình luận

avatar
  Đăng ký  
Thông báo về

Bài Viết Mới

Back to top button
Close